Bộ quân phục của tướng Giáp

doc-sach-la-bi-quyet-thanh-cong1. Bài thơ “đất nước tôi” của  Tạ Hữu Yên có mấy câu thật thấm thía: “Đất nước tôi, đất nước tôi, đất nước tôi !/ Từ thuở còn nằm nôi/ Sáng chắn bão giông, chiều ngăn nắng lửa/ Lao xao trưa hè một giọng ca dao”.

Những câu thơ được nhạc sĩ Phạm Minh Tuấn phổ thành một bài hát nổi tiếng. Viết về đất nước một cách giản dị mà sâu lắng như thế, thần thái dân tộc hiện lên mộc mạc hòa quyện giữa nhạc và thơ như vậy thật hiếm có.

Lật từng trang lịch sử bốn ngàn năm, chỉ thấy mịt mù khói lửa chiến tranh giặc giã hoặc nghiêng trời bão lụt xác xơ. Thi thoảng gặp được phút thanh bình, chưa kịp uống bát nước chè, ngâm câu dân ca đã nghe đầu làng cuối xóm dồn dập tiếng trống trận. Trẻ con thời hiện đại mở miệng ra là nói về lòng tự hào chống giặc ngoại xâm của ông cha. Mang cái đặc sản là “lòng tự hào chống ngoại xâm” cùng lời quốc ca “đường vinh quang xây xác quân thù” ra mà khoe với bàn dân thiên hạ hỏi có nên chăng?

Bởi vì khi đất nước lâm nguy, người thợ cày không còn có sự lựa chọn nào khác ngoài việc cầm súng ra trận. Người dân Đại Việt thời vua Trần Nhân Tông, trước khi xảy ra cuộc chiến tranh năm 1285 được dạy: “Phàm các quận huyện trong nước, nếu như có giặc đến thì phải tử chiến. Nếu sức địch không lại thì cho phép trốn vào trong núi đầm. Không được đầu hàng giặc”.

Khi đất nước lâm nguy, hoàng đế Trần Nhân Tông hai lần (bất đắc dĩ) khoác chiến bào ra trận đánh giặc Nguyên Mông. Giặc tan, ngài nhường ngôi, năm 41 tuổi thì xuất gia, lên núi sống cuộc đời của một nhà sư, coi những chuyện “thị phi” rơi rụng như hoa buổi sáng, nhìn danh lợi, lòng lạnh với trận mưa đêm. Trên núi Yên Tử mây khói, ngài cảm khái thốt lên: “Khách vào chẳng hỏi chuyện nhân thế /Cùng tựa lan can nhìn núi mây“. Hoàng đế Trần Nhân Tông là một thi nhân nhưng ngài không để lại những vần thơ ca ngợi chiến công. Có thể, hơn ai hết có thể vị hoàng đế quá thấm thía câu thơ xưa: “Nhất tướng công thành vạn cốt khô”.

Sau những cuộc chiến tranh quá lớn khiến hàng triệu người bỏ mạng thì dẫu là chính nghĩa, dẫu là đại thắng, những vị cầm quân hiền minh sẽ không quá say sưa khi nói về những chiến công hay thất bại của phe này, phe kia. Cái sự “say sưa” bàn luận đó đã có hậu thế, các ngài không hề bận tâm!

2. Thời đại Hồ Chí Minh, nước Đại Việt có tướng Giáp, vị tướng lừng danh. Năm 1991, vị tướng già về hưu, 80 tuổi. Hơn hai mươi năm cuối đời, sau bao nhiêu thăng trầm đầy vinh quang, nhiều tủi nhục, ông sống bình yên, được giới truyền thông chăm sóc kỹ lưỡng. Vì sự chăm sóc đó mà công chúng nhìn thấy vị tướng ngày mỗi già, những động tác chậm dần, gương mặt ngày càng khô, ánh mắt dần dần tàn úa. Dăm năm cuối đời, thậm chí sự đi lại của Giáp tướng quân rất khó khăn, tiếng nói đứt quảng dần.

Vậy nhưng chưa bao giờ dân chúng nhìn thấy vị tướng già cởi bỏ bộ quân phục! Có cảm giác như tướng Giáp chưa hề biết đến “mùi vị” của bộ đồ bà ba thường nhật đơn sơ.
Trong bộ quân phục chỉnh tề, hai cầu vai cấp tướng đè nặng, thân hình vị tướng khô gầy, mất dần sức sống nhưng cụ cứ mãi miết, nhiệt thành kể đi kể lại về những cuộc chiến tranh, về táo bạo, thần tốc, về ngọn cờ của Đảng và “tư tưởng sáng ngời của Bác”.

3. Một lần, tôi có một giấc mơ. Tướng Giáp tóc bạc phơ, bận bộ đồ lụa trắng, đi đôi guốc mộc đang ung dung ngồi đọc sách trong khu vườn mát rượi bóng cây. Vị tướng ngồi uống trà, một đóa hoa đại trắng muốt rơi trên trang sách đang mở, cuốn sách “Ức Trai thi tập”.

Vị tướng đặt chén trà, nhặt cánh hoa trên trang sách, trầm ngâm nhìn vào mông lung. Tôi còn nghe rõ giọng ngâm thơ của vị tướng, chất giọng Quảng Bình nặng và ấm. Đó là một buổi chiều nhiều gió.

Tiện cát sa biên song bạch điễu
Nhân gian lụy bất đáo Thương châu

(Lòng thèm được như đôi chim trắng bên bãi cát, cái lụy nhân gian không đến được chỗ ở của bậc ẩn sĩ).

Than ôi, một giấc mơ…

Advertisements

8 thoughts on “Bộ quân phục của tướng Giáp

  1. Trận Điện Biên Phủ là do mấy thằng tướng tàu nó đạo diễn! ( xem Đêm Giữa Ban Ngày — Vũ Thư Hiên ).

    Cũng hồi ký, bàn tổng tấn công Miền Nam, Giáp líu lo thế nào đó, bị Nguyễn Sơn, tướng ngoại nhân duy nhất trong quân đội của Mao Xì Tung, đã nổi dóa đập bàn: “Nói chuyện ngu như bò!”

    Dân Bắc Việt chắc không đời nào quên được câu ca dao:


    Ngày xưa đại tướng cầm quân
    Ngày nay đại tướng …

    — Thời đại này, những bài viết tâng bốc kiểu này, không còn giá trị đối với giới trẻ Việt Nam nữa đâu.

    • Bà con nghe Đại Việt Nguyễn một tai thôi nhá.
      Theo Thánh kinh thì Đức Chúa Trời bị đóng đinh trên thập giá với hai tên ăn cắp, bị dân chúng phỉ nhổ vô mặt…
      Lịch sử luôn là vậy.

      • Bà con nghe Đại Việt Nguyễn một tai thôi nhá.

        Thưa, PHẢI nên vậy!

        Hầu Hoa Lư Tiên Sinh — http://www.vn.net/article.php/20070301165053754

        *
        * *

        Thiết nghĩ, cái loại “tư duy” huyền thoại hóa là loại “tư duy” của những giống dân bán khai!

        Trời ạ, Giáp không mặc quân phục thì… giúp được cho dân cho nước?

  2. Một người như tường Giáp ( và cả nhiều tướng khác cua phe ta ) liệu có được cái tầm của sự thanh cao để có “bận bộ đồ lụa trắng, đi đôi guốc mộc đang ung dung ngồi đọc…”Ức Trai thi tập”.

    Nếu Trần Nhân Tông là chủ tịch nước, thì ông vua nhân từ ấy đã đưa ông Giáp ra tòa án binh rồi.

    Những năm tháng cuối đời với bộ quân phục lấp lánh huân chương, tôi không hiểu tướng Giáp có thấy ray rứt với bao anh linh chiến sỹ đã bị ông ta bất chấp cả sinh mạng chỉ vì những chiến công.
    Tôi có thể đồng cảm được với Hoa Lư tiên sinh, nhưng xin thưa, không đáng đâu tiên sinh ạ.

    • Thưa Tư Ếch và Đại Việt,
      Hậu thế sẽ có cả núi sách để bàn luận về tướng Giáp. Tôi là một dân đen, chỉ nhìn và nói ra những điều mình TẬN MẮT THẤY.
      Những điều sâu xa, chưa có thời gian tìm hiểu, vì cái nợ áo cơm đeo đẳng không chịu buông tha!

      • Hoa Lư Tiên Sinh nhã giám,

        Nhất tướng công thành vạn cốt khô

        Cám ơn Tiên Sinh câu trả lời rất ngoại giao 🙂

        Kính phím.

  3. Một đại ca (là ngư phủ thời @) gửi đến bỏ vô làm kỉ niệm:
    Tháng ngâu, mùa cá chạy, mải theo luồng cá biển, về thấy Hoa Lư có nhiều bài mới, com một bài nhưng web hoa lư không nhận. nó đòi mật mã người gửi, mỗ quyên mất rồi gửi lại vào đây nếu được thì thầy đồ chuyển sang.

    Vấn đề Hoa Lư nêu ra thật rộng lớn, nó bao gồm hết cái lẽ cõi người, muốn bàn góp mà chưa biết bắt đầu từ đâu – thì bắt đầu từ vua Trần Nhân Tông vậy.

    Việt nam ta vốn không có triết học, chỉ quen chớp chớp mắt nhìn ra vài phía gần gần thấy cái gì hợp với tầm nhận thức mà có lợi thiết thân liền xoáy lấy làm lẽ sống và nhận thức vũ trụ cho mình. Tiện nhất là nhìn vào Trung hoa, nhưng triết học Trung hoa cũng thuyết như đồ tàu vậy, nào là của Lão Trang, Khổng Mạnh, rồi Tuân tử, Cáo tử…, và ta đã chọn được cái hữu ích nhất là thuyết của cụ Lão và cụ Khổng. Khổ một nỗi triết thuyết của 2 cụ này như nước với lửa, cụ Lão tử thì chuyên nói suông: “vô vi nhi vô bất vi” (không làm gì nhưng không việc gì là không làm); thế này thì rất khoái cho mấy anh già vô trách nhiệm, và hợp với lớp trẻ có học mà lười nhác, nên chọn là có lí. Cụ Khổng thì sắp xếp chia phần quyền lợi theo thứ bậc: “quân – sư – phụ…” ngon lành thế này thì lãnh đạo dại gì không chọn (nghe nói ở trường ĐHSP HN mới khánh thành cái viện Khổng tử này). Thế là các vị nhà ta muốn xuất thế hay nhập thế đều lấy làm hãnh diện – ngôn ngữ bây giờ gọi là tự sướng thì phải – và hậu thế tha hồ tán bốc.
    Nhà vua Trần Nhân Tông sẽ chọn ai đây? đáng tiếc một ngôi sao sáng trong lịch sử nước nhà lại chọn Lão Trang, xuất thế ở ẩn vào tuổi 41, cái độ tuổi mà người lãnh đạo đầy đủ năng lực nhất, chín muồi tình lí nhất để cai trị đất nước. Tiếc thay!! ôi cái dũng, cái khôn của tinh hoa đất Việt !!!.

    Xưa đến nay hễ cần đến tính mạng dân thì kẻ cai trị lại đem cái truyền thống chống ngoại xâm cho dân uống như liều đôpinh, dân Việt lại ngất ngây quyết tử, đánh để được nhuộm răng đen, được để tóc dài, để xây dựng hơn mười ngày nay. Nhưng vốn dĩ dân Việt xưa nay ít định lượng, chỉ quen định tính, có biết đâu chỉ riêng 1 đống xác quân thù để xây đường vinh quang thì phải dùng đến hơn 10 đống xác quân mình. Sau khi liều đôpinh đã nhạt, dân ta lại quay ra bịp bợm, xà xẻo nhau để ngoi lên, lấy mục tiêu hơn được anh hàng xóm để tự hào và làm mục đích sống, còn kẻ sĩ thì đem thuyết lí trung quân, hưởng lợi theo thứ bậc đó để phe nhóm chia chác – xưa gọi là thịnh trị mà nay gọi là… ổn định chính trị – quan dân nghe thấy đều… sướng khắp người!

    Lại nhắc đến tướng Giáp, cụ là sản phẩm tinh hoa thời đại của nước Việt, một đất nước hầu như chỉ có lịch sử chiến tranh; một dân tộc rất “máu” chiến thắng, máu lắm, máu đến nỗi mỗi buổi sáng lại phải ca vang rằng chiến thắng là hồn nước… Cái hồn nước này nếu không có chiến tranh cho chúng chiến thắng thì chúng đâm chém nhau giành chiến thắng từ chuyện gái gú, chuyện chọi gà chọi chim, thậm chí một cái nhìn bị coi là đáng ghét nó cũng thọc cho một dao để in máu chiến thắng cho … bõ ghét!
    Nay cụ Giáp đã cởi quân phục trong nỗi tiếc thương của rất nhiều người dân, mừng cho cụ mồ yên mả đẹp, không phải làm xác sống cho mọi người xem. Rồi người ta ai cũng vậy, nhắm mắt nằm xuống, kịch đã hạ màn, bỏ ngoài tai mọi bình phẩm của nhân quần.

    chỉ có mấy câu thơ ở báo tường mà nói lên bản chất của người Việt như sau:
    Thi đua ta quyết thi đua
    Thi đua ta quyết tiến lên hàng đầu
    hàng đầu rồi tiếp đi đâu ?
    Đi đâu chưa biết, đi đầu cứ đi !

    Chúc Hoa Lư khỏe !

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s