Hạnh phúc mang thương hiệu Việt

nu-cuoi-hanh-phuc-31. Trong một thế giới đầy bất an và nhiều hiểm họa, chúng sinh ngụp lặn trong bể khổ mênh mông thì chỉ số hạnh phúc của người Việt thực sự là một kì quan đáng ngưỡng mộ. Thứ hạng hạnh phúc cao ngất và ổn định trong nhiều năm qua đẹp như trong những giấc mơ hoa.

Năm 2009, tổ chức News Economics Foundation (NEF) nghiên cứu 143 quốc gia để xếp hạng hạnh phúc[1] . Trong danh sách xếp loại, xứ sở sương mù Anh Cát Lợi ngoi ngóp ở thứ hạng 74, dân xứ Cờ hoa bê bết ở hạng 114 thì Việt Nam đứng thứ 5! Năm 2012, trên đường đua hạnh phúc, người Việt tiếp tục vượt lên, ngoạn mục chiếm bảng á khoa[2] . Chỉ vài ngày trước, bộ Nội vụ kết hợp với Ngân hàng Thế giới trịnh trọng tuyên bố trước bàn dân thiên hạ rằng 80% dân chúng nước Việt hoàn toàn hài lòng về dịch vụ hành chính công của xứ sở mình[3] .

Những con số khiến bất kỳ con dân nước Việt nào nghe qua cũng toát mồ hôi vì sững sờ. Tôi thành thật tin rằng nếu Goehthe vĩ đại của nước Đức còn sống, cụ phải sửa câu nói bất hủ của mình, rằng “cây đời đang héo rũ nhưng lí thuyết thì vĩnh viễn mướt xanh!”.

Muốn “thưởng lãm” tâm trạng hài lòng của người dân với dịch vụ công thế nào, xin mời đến các bệnh viện công, nhìn đám bệnh nhân và người nhà vật vờ lên xuống tất hiểu rõ. Muốn trãi nghiệm hành trình các loại giấy tờ, xin hãy tự mình đi làm một cái sổ sở hữu nhà đất. Muốn học bài học về các thủ tục xét duyệt, mời theo chân các nhà giáo nghèo dạy học ở vùng sâu vùng xa, trường kì phục vụ sự nghiệp trồng người, tóc đã hoa râm, đang ngóng chờ ngày về lại thành phố.

Xã hội vui đến mức khi bước vào một dịch vụ công, được đón tiếp bằng những nụ cười hay một câu hỏi thân mật, người dân sẽ giật bắn người vì sửng sốt!

2. Hãy quay lại với chỉ số hạnh phúc cao ngất của người Việt và tìm hiểu xem vì sao có những kì tích vẻ vang như vậy.

Mọi sự xếp hạng đều qua những tính toán khoa học từ các số liệu thực tế của ngành thống kê. Khoa học này đạt đến những thành tựu vĩ đại nhưng khi bước chân vào xứ An Nam đều “phán bảo” những kết luận “trớt quớt” cả. Nói nghiêm túc thì đó là những kết luận hoàn toàn ngớ ngẫn.

Kết luận ngớ ngẫn vì dữ liệu thực tế không chính xác. Sự vô trách nhiệm của những nhân viên lấy thông tin góp phần quan trọng trong thành tích không mong muốn này [4] .

Có một yếu tố khác, đó là tính cách và văn hóa của người Việt.

3. Với đa số lao động nghèo thành phố hàng ngày sấp ngửa kiếm ăn thì tinh thần trách nhiệm công dân trong việc trả lời các phỏng vấn là một tố chất phù phiếm.

Vậy nên khi hỏi họ các câu hỏi dạng “trắc nghiệm khách quan” kiểu như “Ông bà có hài lòng về vợ/ chồng mình không? Ba sự lựa chọn sau:

a) Chung thủy và có trách nhiệm với gia đình.

b) Bình thường.

c) Hư hỏng, đổ đốn”

Những người có chút am hiểu văn hóa Việt đều biết rằng người được hỏi phần nhiều chọn “phương án a”. Lý do ư? Đây là giấy tờ “văn bản của nhà nước” chứ không phải chuyện giỡn chơi. Chẳng lẽ lại vạch áo cho người xem lưng? Có gì đóng cửa bảo nhau nhé. Nếu người phỏng vấn lại được ông khóm trưởng dẫn đến thì cái sự hài lòng là tột đỉnh. Vì sao ư? Nếu dấu hiệu tiêu cực để lại trên giấy trắng mực đen thì cái bằng “Gia đình văn hóa” cuối năm coi như mất đứt.

4. Với tầng lớp công chức nhà nước, mỗi năm đều có tổng kết thi đua, chưa kể các cuộc vận động lập thành tích chào mừng ngày này ngày nọ, các đợt học tập và làm theo người nọ người kia. Tất cả phải viết bản thu hoạch. Bản thu hoạch có nhiều mục và mục “thống soái” luôn luôn là “tư tưởng chính trị đạo đức”. Người viết cắm cổ ghi cái câu có sẵn trong tiềm thức: “Tuyệt đối tin tưởng vào sự lãnh đạo của đảng. Luôn luôn chấp hành đầy đủ mọi chủ trương chính sách nhà nước”. Vậy nên mới có chuyện khi cả cơ quan chuẩn bị nạp thu hoạch là một ai đó xung phong viết một bản, thường là tìm ngay trên mạng, sau đó chỉnh sửa ngày tháng, tên cơ quan, tên cuộc vận động và “se” (share) cho mọi người. Năm qua đi, tháng qua đi, cái sự vô cảm, cái sự lười nhác và vô trách nhiệm ấy trở thành một “hiện thực sống động”.

Và nếu phải chọn phương án nào trong câu hỏi về xã hội, tỉ lệ hài lòng luôn luôn áp đảo. Không hài lòng ư? Đã bắt đầu có dấu hiệu suy thoái đạo đức, mất phương hướng, chậm tiến rồi nhé. Bút sa gà chết, nếu gặp phải một ông sếp quá nhiệt thành và nhạy cảm thì đường công danh coi như từ nay xin vĩnh biệt!

Chút cắn rứt lương tâm với trí thức An Nam được thoa lên bằng thứ dầu cù là của các mỹ từ đạo đức rất hiệu nghiệm.

5. Dù đạt được thành tựu ngoạn mục trên trường Quốc tế trong bảng xếp hạng hạnh phúc, báo chí An Nam muốn chứng tỏ đức khiêm nhường và tự trọng khi không hề có sự tung hô như vẫn thường thấy. Chỉ có những bài viết thể hiện sự băn khoăn đầy tự ti mặc cảm. Sao vậy cà? Thế giới công nhận, tại sao mình lại không? Tại sao không nhân dịp này tổ chức chiến dịch quảng bá rầm rộ cho thương hiệu hạnh phúc Việt?

Người Đức lập viện Goethe, dân Trung Hoa có viện Khổng Tử. Người Việt mình nên theo gương đó, lập viện “Hạnh Phúc Việt”, mang hạnh phúc gieo trồng cho mọi quốc gia dân tộc. Đó là sứ mạng cao quý của loài người mà An Nam mình nên mau mau gánh vác!


[1] http://huc.edu.vn/chi-tiet/852/.html

[2] http://www.nguoiduatin.vn/nguoi-viet-nam-co-thuc-su-hanh-phuc-a48209.html

[3] http://www.baomoi.com/Con-so-tren-giay-va-chan-dung-cuoc-song/144/14640653.epi

[4] http://dantri.com.vn/xa-hoi/80-so-nguoi-dan-hai-long-dich-vu-hanh-chinh-cong-that-hay-dua-933394.htm

Advertisements

6 thoughts on “Hạnh phúc mang thương hiệu Việt

  1. Tiên sinh càng ngày càng hữu khuynh!!

    Goethe và Khổng Tử là cái con khỉ gì so với Hồ Chí Minh?

    Nên phải lập Viện Hồ Chí Minh cho dân Việt được tự hào!

    • Dự án của bác DV vĩ đại quá, nhà cháu không dám nghĩ đến!

      Hạnh phúc thì ai cũng mong đợi nhưng tư tưởng của cụ thì lại là một chuyện khác.

      Viện hạnh phúc Việt chắc chắn là một dự án khả thi hơn nhiều so với các dự án của bộ GD.

  2. Xin góp thông tin, mới cóp trên mạng:

    Chỉ số hạnh phúc được tính theo công thức:
    Happy Planet Index ≈(Experienced well-being x Life expectancy)/ Ecological Footprint

    Tạm dịch cho dể hiểu (có thể không chuẩn):
    – Experienced well-being: Cảm giác thoải mái
    – Life expectancy: tuổi thọ mong đợi (không phải tuổi thọ trung bình)
    – Ecological Footprint: (assessment of human demand on nature) ước tính nhu cầu của con người trên thiên nhiên.

    • Đào sâu cái công thức này chắc thú vị đây.
      Việc đo các yếu tố trong công thức kia chẳng hạn.
      Bác aaa thử đem công thức này đo chỉ số hạnh phúc của… bạn gái mình xem thử nhé.

  3. Thắt lòng mẹ tự tử để lấy tiền phúng viếng cho con học
    07.08.2014 | 09:30 AM
    http://www.nguoiduatin.vn/that-long-me-tu-tu-de-lay-tien-phung-vieng-cho-con-hoc-a143035.html

    Sau một tháng toan tính kỹ lưỡng, chị Nguyễn Thị Mỹ Nhân, 38 tuổi, ngụ ấp 5, xã An Xuyên, TP Cà Mau, tỉnh Cà Mau quyết định… chết. Chị chọn quyên sinh là giải pháp cuối cùng với hy vọng kiếm được ít tiền phúng điếu và gia đình được cấp sổ hộ nghèo.
    Sau một tháng toan tính kỹ lưỡng, chị Nguyễn Thị Mỹ Nhân, 38 tuổi, ngụ ấp 5, xã An Xuyên, TP Cà Mau, tỉnh Cà Mau quyết định… chết. Chị chọn quyên sinh là giải pháp cuối cùng với hy vọng kiếm được ít tiền phúng điếu và gia đình được cấp sổ hộ nghèo. Đau đớn đến mức trong lá thư để lại, chị còn nhắn chồng đi xin hòm về liệm, dành tiền đóng học cho con.

    Nghẹn uất xót thương
    Chiều 24/4/2013, xứ An Xuyên bàng hoàng, thảng thốt bởi cái tin chị Nhân treo cổ chết.
    Trước khi thắt cổ chết một tháng, chị đã nói với chồng, với con, với nhiều người hàng xóm về kế hoạch chết của mình. Chị khẳng định với chồng là chỉ còn một con đường duy nhất duy trì việc học cho các con. Đó là chị phải chết đi để mọi người đến phúng viếng mới có tiền trang trải cho các con học, giảm gánh nặng cho chồng, lấy linh hồn phù hộ cho chồng con… trúng số độc đắc.

    Người chồng đau khổ nhưng bất lực trước ý chí sắt son của người vợ.

    Trong suốt hai ngày đám tang của chị Nhân, người ta không nghe anh Bảo trách vợ một tiếng nào. Hơn ai hết, anh là người thấu hiểu tấm lòng của vợ. Anh nói trong nước mắt: “Vợ tôi đã cố gắng đến hơi sức cuối cùng”.

    Hơn 20 năm làm vợ chồng với nhau, anh Bảo chưa bao giờ thấy vợ mình đáng trách. Ngược lại, anh luôn cảm phục tấm lòng và nghị lực của vợ.

    Chị làm lụng đến tối tăm mặt mũi, không từ công việc gì miễn kiếm được tiền. Cả những công việc nặng nhọc tưởng chỉ đàn ông mới đảm đương nổi, chị cũng không nề hà. Đến khi bị bệnh tật hành hạ, chị vẫn cố gắng đi làm, không dám chữa trị vì tiền kiếm được còn phải để đóng học cho con.

    Người phụ nữ nghị lực “đã gõ mọi cánh cửa”

    Bà Nguyễn Thị Tiến, Chi hội trưởng phụ nữ ấp 5, xã An Xuyên, TP Cà Mau bức xúc: “Suy cho cùng, cái chết của chị Nhân có nguyên nhân từ áp lực tiền học phí và tiền trị bệnh. Nếu như có tiền để chị đóng học phí cho các con đi học thì chị đã không chết như vậy.

    Ngành giáo dục nên xem lại những cuộc cải cách của mình, chứ thực tế rất rõ là càng về sau này, việc học hành càng xa vời với người dân, cả người dân được cho là không nghèo.

    Sau cái chết của chị Nhân, chúng tôi bị chỉ trách lớn. Xin hãy nghĩ lại cho chúng tôi. Với mức phụ cấp 400 – 600 ngàn đồng/tháng/cán bộ ấp, thử hỏi làm sau chúng tôi sâu, sát đến từng hộ dân một. Chúng tôi còn phải kiếm sống. Chúng tôi là những người hưởng lợi thấp nhất trong hệ thống chính quyền, nhưng khi có sự cố nào xảy ra, chúng tôi là những người lãnh đủ”.

    Chị còn được xóm làng ngợi khen về tính đảm đang tháo vát hơn người. Chị chưa bao giờ bỏ qua một cơ hội kiếm tiền chính đáng. Nghe nói Nhà nước có chính sách cho sinh viên, học sinh vay tiền đi học, chị đích thân đi tìm hiểu và làm thủ tục xin vay. Người ta trả lời phải là hộ nghèo, hoặc hộ cận nghèo mới được cho vay. Chị về hỏi chính quyền địa phương xin được xét cấp sổ hộ nghèo, hộ cận nghèo.

    Bà Nguyễn Thị Nhu, Chi hội trưởng Cựu chiến binh ấp 5, xã An Xuyên kể: “Ngày 18/11/2012, khi họp dân ấp nhân ngày đại đoàn kết và xét chọn hộ nghèo, cận nghèo, Mỹ Nhân có đến dự. Tôi nhớ rất rõ lời nói của nó hôm đó. Nó nói “hoàn cảnh tôi quá khó khăn, xin được cấp sổ hộ nghèo để vay tiền cho các con ăn học”. Khi đó, Trưởng ấp ghi nhận nhưng chỉ hứa là sẽ xem xét sau, vì đã qua đợt xét hộ nghèo”.

    Chị cũng đã tìm hiểu ra và làm thủ tục cho con trai nhận hỗ trợ của Nhà nước đối với sinh viên học ngành hóa chất độc hại. Chị cũng đã tranh thủ góp hụi, vay tiền từ Hội phụ nữ, hội cựu chiến binh, thậm chí vay “nóng” bên ngoài.

    Anh Từ Văn Nguyễn, công an ấp 5, kể thêm: “Cách đây một tháng, chị Nhân đi kêu một bà để bán nhà và đất đang ở. Bà này trả lời là để bàn lại với người thân, chứ đất đai đâu phải nói mua là mua liền. Chị Nhân năn nỉ bán trả chậm, 2 triệu một tháng cũng được để có tiền đóng học phí cho các con. Bà này không chịu, chị Nhân nói nếu không chịu thì vài bữa nữa đi đám ma của tôi”.

    Trước khi thắt cổ chết 3 ngày, chị Nhân hay tin có ông Trần Đại Đoàn, một người bà con mới về làm bí thư xã An Xuyên. Chị lập tức lên xã gặp ông Đoàn để xin được xét cấp sổ hộ nghèo. Ông Đoàn ghi nhận và hứa sẽ xem xét để cấp sổ hộ nghèo cho chị khi đến đợt xét tới đây. Đến lúc chị qua đời, anh Bảo vẫn chưa hay biết việc chị đã lên xã xin anh Đoàn cái sổ hộ nghèo.

    Tâm thư tuyệt mệnh

    Bên cạnh xác chết của chị, người ta đã tìm thấy những bức tâm thư tuyệt mệnh.

    “Anh Bình! Hoàn cảnh em quá khổ. Em chết, anh chôn em cặp Hà (em trai chị – PV), trên đất của cha mẹ. Em chết, anh thỉnh bàn thờ mẹ về nhà anh thờ. Mong anh đừng làm khó em, để em yên thân nằm cạnh Hà. Gia đình mình sống quá khổ, từ đời của cha mẹ đến đời con, không có ý nghĩa gì hết”.
    Thắt lòng mẹ tự tử để lấy tiền phúng viếng cho con học – Ảnh 2
    Cha con anh Bảo đau thương trước cái chết của chị Nhân.

    Phần gửi cho chồng, chị Nhân viết: “Anh Bảo! Tiền em bỏ trong túi quần tây, trong tủ áo. Quần tây màu đỏ”.

    Bức thư thứ hai dài đến bốn trang giấy học trò, chữ viết nguệch ngoạc, không chấm phết, ý tứ đứt quãng, lủng củng. Nhưng khi đọc lên, ai cũng có cảm giác là chị Nhân đang nói với mình. Bởi những điều đó chị đã nói rồi, nói với chồng, với con, với nhiều người hàng xóm, và nói từ cả tháng qua.

    Chúng tôi tạm rút nội dung bức thư thứ hai của chị theo ý chính như sau:

    “Tạm biệt chồng con!

    Anh! Trong hoàn cảnh gia đình mình quá khổ, em không sống nổi với anh và các con. Từ một tháng qua, em bệnh, nằm xuống nhưng không ngủ được. Em nhớ đến nợ nần, đến tiền học phí của các con, đến sự khổ cực cả đời của anh. Em đã cố gắng lắm rồi, em chạy tiền bằng mọi cách để trị bệnh, để lo đóng học phí cho các con, nhưng có ai cho mình mượn, mình vay đâu.

    Em khổ lắm. Em không còn lối thoát. Em biết chết trong lúc này, bỏ lại anh và 3 đứa con ngoan, hiền, học giỏi của chúng ta là em không đúng. Anh Bảo! em thương anh nhiều lắm. Anh sống với em cả đời cực khổ, chưa có bao giờ anh được sung sướng.

    Các con, Bằng, Tâm, Ngân. Các con đừng trách mẹ, mẹ khổ nhiều lắm. Mẹ chạy tiền cho các con ăn học, bây giờ nợ nhiều lắm. Tiền hụi chết mỗi tháng phải đóng cho dì Ánh 1 triệu đồng. Mẹ đã đi van xin được cấp sổ hộ nghèo để mẹ vay tiền đóng học phí cho các con. Nhưng không ai cho gia đình mình nghèo hết. Mẹ chết để giảm gánh nặng cho cha con, để phù hộ cho cha con các con được trúng số độc đắc, để chính quyền thấy nhà mình thực sự khổ rồi cấp sổ hộ nghèo, vay tiền đóng học phí cho các con.

    Xin các cấp chính quyền ấp 5 soi xét cho hoàn cảnh quá khổ, không lối thoát của chúng tôi mà xét cấp sổ hộ nghèo cho chồng con tôi được sống những ngày tháng còn lại trên đời.

    Anh Bảo! Anh ra Hội chữ thập đỏ xin hòm liệm em, đừng mua tốn kém lắm, dành tiền lo cho các con mình ăn học nghe anh.

    Anh. Em thương anh nhiều lắm! Các con hãy gắng vươn lên, học tập đổi đời, đừng để cha con phải khổ thêm. Vì mẹ con mình mà cha các con phải khổ cả đời rồi…

    Mỹ Nhân tạm biệt!”.

    Đám tang của chị được bà con An Xuyên phúng viếng trên 40 triệu đồng, một số tiền khá lớn so với những đám tang khác tại địa phương.

    ia đình chị Nhân không thuộc chuẩn xét hộ nghèo, cận nghèo

    Ông Võ Văn Nhu, Bí thư chi bộ ấp 5, xã An Xuyên: “Việc không cấp sổ hộ nghèo cho gia đình chị Nhân là do hoàn cảnh nhà chị chưa đến chuẩn để xét.

    Theo qui định hiện hành, hộ nào có mức thu nhập bình quân đầu người từ 400 ngàn đồng/người/tháng trở xuống thì là hộ nghèo. Từ 401 ngàn đồng – 520 ngàn đồng xét hộ cận nghèo. Trong khi chỉ tính riêng thu nhập từ công việc thợ hồ của anh Bảo đã là 3 triệu đồng/tháng, chia cho 5 nhân khẩu thì được 600 ngàn đồng/người/tháng.

    Tuy nhiên, cái chết của chị Nhân khiến chúng tôi rất đau xót và nghiêm túc rút kinh nghiệm vì chưa thực sự sâu, sát hiểu rõ tâm tư nguyện vộng của dân, để đề xuất cộng đồng chung tay giúp đỡ.

    Qua đây, chúng tôi cũng xin đề xuất với Nhà nước hãy điều chỉnh mức chuẩn xét hộ nghèo lên. Thực tế cho thấy, với vật giá hiện nay, để sống gói ghém, mỗi khẩu cần có ít nhất là một triệu đồng. Nếu có con đi học hành thì không thể nào đảm bảo được”.

    Theo Xa lộ Pháp luật

  4. ‘Người mẹ chôn sống con vừa sinh’ ở Tiền Giang đã qua đời
    24.10.2013 | 15:45 PM
    http://www.nguoiduatin.vn/nguoi-me-chon-song-con-vua-sinh-o-tien-giang-da-qua-doi-a110780.html

    Mang bầu trong lúc gia cảnh quá khó khăn, chị Huệ giấu gia đình sinh con rồi chôn vội. Ngay sau đó, chị cũng qua đời vì băng huyết.

    Cách trung tâm xã Ngũ Hiệp (huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang) gần 5 km nhưng chỉ cần về đến địa phương, tìm hỏi gia đình chị Huỳnh Thị Ngọc Huệ (sinh năm 1979) tại ấp Tân Sơn không ai không biết. Vụ việc mẹ ruột chôn sống con sau sinh luôn là tâm điểm bàn luận của bà con suốt nửa tháng qua.

    Nơi ở của chị nằm tận cùng một con hẻm nhỏ, là căn nhà vách, nhiều lỗ hổng nhiều hơn lành lặn, mái lá nhìn thấy cả mặt trời, suốt ngày luôn “thông thoáng” vì không có bất kỳ cánh cửa nào che chắn.
    Hoàn cảnh gia đình khó khăn nên khi hay mình tiếp tục mang thai sau 6 năm “kế hoạch”, chị Huệ hoàn toàn chán nản. Không thể phá thai khi đứa trẻ đã tượng hình, chị lẳng lặng giấu đi sự thật, tới bước nào tính bước đó.

    Với thân hình nhỏ nhắn, tròn trịa, chị dễ dàng “biến” chiếc bụng đang to dần trở nên bình thường. Suốt ngày mặc trên người chiếc áo khoác dày cộm, chị khéo léo cột gút lại phía dưới để làm “phùng” đều cả phần trên. Tuy mang bầu nhưng chị lại không có chút biểu hiện ốm nghén như nôn ọe, thèm ăn.

    Dù giấu giếm nhưng Huệ không dễ dàng qua mặt mọi người. Thấy thân hình chị Huệ ngày càng to tròn, gia đình chồng thường xuyên gặng hỏi, đến nỗi từng bắt ép đến bệnh viện nhưng chị quả quyết do ăn nhiều nên mập và “nhà nghèo có khùng cũng không dám có con”.

    Anh Đặng Văn A (sinh năm 1979, chồng chị Huệ) buồn bã: “Tôi cũng quan tâm vợ lắm nhưng mỗi lần hỏi là cô ấy lại nổi nóng nên tôi không dám nói nữa. Tới khi tôi muốn “gần gũi” thì cô ấy luôn nói mệt, từ chối, đòi ngủ riêng”.

    Mọi việc cứ thế kéo dài hơn nửa năm, đến ngày 25/9, sự thật mới được phơi bày nhưng đã không còn kịp cứu vãn. 4h hôm đó, chị Huệ đau bụng chuyển dạ. Không chịu nổi, chị cố gắng lẳng lặng chạy ra khu vườn rồi sinh dưới gốc cây sầu riêng. Sau đó, chị đặt đứa trẻ còn chưa cắt nhau thai xuống hố sâu khoảng 0,5m, phủ lên trên đầy cỏ và lá chuối tươi rồi vào nhà nằm nghỉ như chưa xảy ra chuyện gì.

    Hai tiếng đồng hồ sau, người chồng thức dậy, nhìn vào phòng thấy vợ mình đang quay mặt lại nằm xem truyền hình nên đi đám giỗ. Mãi đến 16h, anh mới tá hoả mặt mày khi được hàng xóm báo tin vợ mình nằm chết trên vũng máu do băng huyết.

    Người chồng nghẹn ngào nhớ lại: “Lúc đó ở nhà có đứa con gái nhưng nó còn nhỏ quá, không biết gì hết. Còn vợ tôi cứ nói bị đứt chân, không cho kêu giúp. Đến khi chị hàng xóm vào thăm mới phát hiện thì vợ tôi đã chết rồi”.

    Trước đó ít giờ, người dân quanh khu vực liên tục nghe tiếng con nít khóc, túa ra tìm kiếm nhưng mãi chẳng thấy đâu, cứ tưởng tiếng mèo kêu nên không bao lâu thì giải tán. Đến khi hay tin chị Huệ mất vì sinh nở, mọi người liền lần theo vết máu và bất ngờ khi nhìn thấy đứa trẻ trần truồng, xám ngắt nằm dưới rãnh đất, kiến bu đầy người, đốt sưng mắt, tay chân. Cháu bé tức tốc được đưa đến bệnh viện cấp cứu.

    Cháu bé chào đời với cân nặng 3,3 kg, sinh đủ ngày đủ tháng và hoàn toàn khoẻ mạnh. Sau 8 ngày nằm viện, nhận thấy các vết thương không còn trầm trọng và bắt đầu lành lặn, bác sĩ cho phép bé xuất viện. Bé được gia đình đặt tên là Đặng Thiên Phước, cái tên mang hàm ý “phúc lộc trời cho” nhưng bé trai vừa ra đời thì mẹ đã không còn.

    Bà nội đứa trẻ tâm sự: “Biết hoàn cảnh gia đình nên mọi người yêu thương nó lắm, liên tục hỏi thăm, cho tã, sữa, quần áo. Đến giờ toàn bộ đồ đạc chăm sóc cho nó đều do người ta cho, gia đình tôi không mua sắm gì hết.

    Tiền phúng điếu đám tang con Huệ, một phần tôi mua gạch lót cho mộ nó được sạch sẽ, còn sống nó đã thiếu thốn quá rồi, số còn lại tôi mua tấm bạt trải trên nóc nhà che nắng che mưa cho mấy đứa nhỏ dễ ngủ”.

    Sau sự việc ai cũng trách chị Huệ suy nghĩ nông cạn. Cả bản thân người chồng đôi khi vẫn hờn giận hành động của vợ mình, nếu nói ra sớm có thể cùng nhau giải quyết. Thế nhưng đến giờ, anh thương và thông hiểu cho những dại dột, lo lắng mà người vợ phải một mình gánh chịu.

    Anh quặn lòng tâm sự: “Mới đây, ba đứa con về cứ hối tôi đóng tiền học, nếu không sẽ bị đuổi. Nghe vậy lòng tôi thắt lại từng đoạn, đi năn nỉ mượn tiền khắp nơi nhưng đến đâu người ta cũng hẹn, chưa dám cho. Nhất là thằng con lớn, năm nay lên lớp 6 mà tôi chưa có tiền mua cho nó nổi một bộ đồng phục giá 84.000 đồng. Ở trường, nó là đứa khác biệt nhất vì lúc nào cũng quần tây, áo sơ mi trắng hoen màu. Nhưng thế nào tôi cũng ráng sức kiếm tiền nuôi tụi nó ăn học nên người, như vậy mới có thể có cuộc sống tốt hơn tôi bây giờ”.

    Trong căn nhà nghèo khó vào đúng ngày mất 2 tuần của chị Huệ, tiếng kinh vang vọng hoà với sự im lặng của họ hàng viếng thăm càng làm cho không khí thê lương. Bé Phước, đứa trẻ may mắn sống sót sau vụ việc đang ngủ lì bì trên chiếu mỏng tang, không hề cọ quậy hay khóc la. Anh A chia sẻ: “Nó ngoan lắm, không khó như mấy đứa trẻ khác, đói chỉ kêu é lên một tiếng rồi quơ hai tay qua lại thôi. Có lẽ nó hiểu số phận nó nên không làm tôi khổ cực thêm”. Nói rồi giọng anh cứ lạc đi vì uất nghẹn.

    Hơn 13 năm chung sống, anh A chưa từng nghĩ gia đình mình sẽ có kết cục bi thảm hôm nay bởi suốt thời gian chung sống; tuy nghèo khó nhưng chưa bao giờ vợ chồng anh lớn tiếng cãi vã về chuyện đồng ra đồng vào.

    Không ngờ chị vợ vì sợ đói khổ mà giấu giiếm chuyện có thai rồi nhẫn tâm chôn sống con đẻ của mình. Anh A cho biết, anh chị nên duyên chồng vợ là do họ hàng mai mối. Cùng chung cảnh “nghèo rớt mùng tơi” nên khi cưới về, vợ chồng anh ra sức làm việc ngày đêm để kiếm tiền xây dựng một mái ấm. Một năm sau khi đứa con đầu lòng ra đời, chị Huệ ở nhà quán xuyến gia đình, chăm sóc con cái.

    Tất cả chi tiêu đều trông chờ vào đồng ương ít ỏi từ công phụ hồ của anh A. Đôi vợ chồng quyết định không sinh thêm con nữa nhưng rồi lỡ kế hoạch, đứa con gái thứ 3 chào đời. Tự nhủ, “có nếp có tẻ” vậy đủ rồi nên anh A luôn cố gắng hạn chế “gần gũi” vợ.

    Khi được hỏi về việc đi học, cả ba người con anh A đều đồng thanh không chịu nghỉ và hứa những buổi nghỉ học sẽ phụ cha làm thêm kiếm thu nhập. Dù còn nhỏ tuổi, nhưng mấy đứa con của anh cho biết, sẽ không bao giờ bỏ rơi em nhỏ mới sinh. Đứa con lớn nói chắc nịch: “Con sẽ đi mò cua bắt ốc, không ăn gì hết rồi đưa cho cha đi mua sữa cho em Phước uống. Tụi con sẽ thay mẹ chăm sóc em, không để em buồn”.

    Theo Xa lộ pháp luật

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s