Nelson Mandela liệt truyện (version 2)

imagesNHL: Có người bạn trẻ nhờ tôi đọc một bài viết ngắn. Tôi đọc cẩn thận, ghi mấy câu nhận xét. Mới quen nhau nên chỉ dám góp sơ sơ vài ý, cuối bài còn nói thêm rằng chuyện viết lách khổ công lắm… đừng tự bằng lòng nhé. Thư gửi đi, không có hồi đáp. Người bạn trẻ không dám uống thuốc đắng!

Vài năm nay, cái sự viết lách của tôi, may sao có một người bạn rất chịu khó đọc và sửa chữa dùm. Bài này đã đăng hơn một tháng trước, người bạn đã đọc, góp ý từng câu văn, từng dấu phẩy. 

Đăng bài viết phiên bản mới này như một kỉ niệm về một tình bạn tri kỉ, tôi vẫn gọi là Kim tiên sinh.

Trên Thiên giới, một ngày đẹp trời, ngài Nelson Mandela rời chốn thị thành huyên náo, thong dong chống gậy vào chơi núi Sóc, đến bên hồ rộng dưới chân núi và dừng bước trước một trang viên có bờ dâm bụt bao quanh. Cả bờ rào nở hoa muôn hồng ngàn tía dân dã nhưng được cắt tỉa và chăm sóc vô cùng tỉ mẫn. Ngài kéo chuông, tiếng chuông nhỏ rung leng keng. Từ trên căn gác nhà sàn, chủ nhân, tóc râu trắng muốt, tiên phong đạo cốt đi xuống mở cổng. Chủ nhân có đôi mắt sáng như sao, vừa nhìn thấy khách liền cười ha hả:

-Ồ, Ngài Nel lên Thiên giới cả năm nay mà sao giờ này mới ghé thăm tệ xá của lão phu?

Khách cảm động:

-Dạ. Vãn bối thật có lỗi với tiên sinh.

Chủ vui vẻ khoác vai khách thân mật cùng đi ra vườn sau. Tiểu đồng hiểu ý, ra cổng treo tấm bảng “Bận họp, không tiếp khách” rồi vội vàng chạy vào nhà chuẩn bị rượu quý. Vừa an vị, khách nói:

– Dưới trần gian, dấu ấn sâu đậm của tiên sinh để lại trùm khắp cõi.

Chủ khoan thai rót rượu, nâng chén, giọng ấm áp:

-Xin mời thưởng li rượu nhạt.

Được vài chén, mặt khách đỏ lừ:

-Rượu quý… Mỹ tửu…Ngon… Ngon chưa từng có… Chỉ hơi nặng đô…

Chủ ung dung vuốt râu:

-Thời còn ở chiến khu, sống trong hang núi lạnh, phải uống rượu cho nóng người. Rượu đồng bào vốn nặng nên “đô” của lão phu cũng lên từ đó.

Hai bên chủ khách đối ẩm tương đắc. Tiểu đồng vào nhà lễ mễ bê bàn cờ ra. Những quân cờ bằng hồng ngọc như tỏa ra ánh sáng. Hai bên dàn quân, chơi được dăm ván, khách đứng dậy thi lễ:

-Tiên sinh là kì thủ đạt đến mức thượng thừa. Cở Trương Ba mới đáng ngồi hầu.

Chủ mỉm cười:

Phải nhìn cho rộng suy cho kỹ/ Kiên quyết không ngừng thế tiếng công…

Khách ngập ngừng hỏi:

– Xin được hỏi, tiên sinh học chơi cờ lúc nào?

-Thời ở tù. Ngài bảo trong tù thì biết làm gì cho qua ngày.

Chủ vuốt râu ngước mặt, giọng sang sảng:

Nhàn rỗi đem cờ học đánh chơi/ Thiên binh vạn mã đuổi nhau hoài/ Tiến công phòng thủ không sơ hở/ Đại tướng anh hùng mới xứng danh.

Khách chắp tay trân trọng:

-Xin bái mộ ngài.

Từ chân trời phương Đông, trăng ngời ngời nhô lên, ánh vàng rắc xuống lung linh huyền ảo. Hai bên chủ khách tiếp tục thưởng nguyệt ngâm thơ. Ngài Nel hí hoáy mãi, chưa gieo xong một vần thì chủ đã vung bút thảo cả chục bài tứ tuyệt. Bài nào đọc lên cũng chan chứa ánh trăng, trong ngần như tiếng suối xa lại nghe trầm hùng như có tiếng gươm giáo, tiếng quân reo. Thật là ảo diệu.

Khách cung kính vái lạy:

-Thần thơ! Thần thơ! Nel này có hết kiếp đến mài mực cho tiên sinh, không biết có học lỏm được vài chút thi pháp chăng? Chẳng hay cái sự ảo diệu, cái chất thép chất tình đó, tiên sinh tu luyện từ thời nào?

-Thời ở tù! Thoạt tiên, cũng như bao tù nhân khác. Lão phu nguyên bất ái ngâm thi/ Nhân vị tù trung vô sở vi.

Tiểu đồng nhanh nhảu dịch:

Ngâm thơ ta vốn không ham/ Nhưng vì trong ngục biết làm chi đây/ Ngày dài ngâm ngợi cho khuây…

Khách thán phục:

-Tiên sinh đúng là Tiên khách, thân tù tội mà chí lớn rong chơi khắp năm châu bốn bể. Không biết trong giấc ngủ, tiên sinh có nằm mơ…

Gã tiểu đồng lại nhanh nhảu:

-Dạ, tiên sinh chúng con lúc nào cũng canh cánh vận nước. Dân nô lệ, nước mất nhà tan, trằn trọc năm canh, hễ cứ chợt mắt là sao vàng năm cánh mộng hồn quanh.

Nel há hốc mồm, tròn xoe mắt, lắp bắp không thành tiếng:

-Dạ, Nel tôi thật là người trần mắt thịt, hạ đẵng đáng kinh. Ôi, nói ra thật xấu hổ, đêm chẳng mơ gì khác chuyện về nhà ôm vợ [1].

Chủ lại vuốt râu cảm khái:
-Đấng trượng phu ở đời, phải có dũng khí chặt phăng cái nợ quần thoa thấp hèn đi chứ!

Ngài Nel mặt nóng bừng:

-Dạ, vẫn biết vậy, nhưng thân trai tráng, tích tụ mãi trong lao tù, thật vô cùng khó chịu. Ngày vừa được tự do, Nel tôi chạy vội về nhà, cùng vợ đóng kín cửa, đúng một tháng sau mới mở cổng tiếp khách và bàn chuyện quốc gia đại sự.

Chủ nhân nhìn khách tỏ ý thương hại:

-Ngài Nel, nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại. Ngồi tù 27 năm dài bằng vạn năm bên ngoài, không đánh cờ, không làm thơ, đêm không nằm mơ về vận nước nổi trôi, cả vạn năm đó ngài làm gì vậy?

Dạ không dấu gì tiên sinh, Nel tôi chỉ biết cắm đầu học. Học thuật cai trị sơn hà bằng luật pháp, học phép điều hành kinh tế xã tắc, học về hòa giải và hòa hợp dân tộc, học cách tránh cảnh nồi da xáo thịt, học cách bắt tay với bọn tư bản thù địch, học cách tránh xa bọn độc tài hắc ám… Đúng một năm khi ra tù Nel tôi mới kiếm được tấm bằng cử nhân luật của Đại học Nam Phi [2].

Gã tiểu đồng đành hanh:

-Vậy ra cái đầu của ngài Nel cũng thường nhỉ. Chẳng như tiên sinh chúng con, thời gian rỗi thì lo học ngoại ngữ. Tính sơ sơ, tiên sinh nhà con thông thạo 29 ngoại ngữ. Đi khắp năm châu bốn bể, khỏi cần phiên dịch…

Chủ nhà nghiêm mặt nhìn tiểu đồng, giọng tắc nghẹn, vừa như đau đớn vừa như giận dữ:

-Hừ, bép xép! Đi ra!

Tiểu đồng giật bắn người. Lần đầu tiên sau hàng chục năm theo tiên sinh, gã chứng kiến một sự lạ. Ấy là gương mặt chủ nhân tái nhợt như trúng gió độc, râu tóc dựng ngược, tay run run… Gã mất vía, cắm cổ bỏ chạy.


[1] Trong cuốn Nelson Mandela tự thoại, NXB Trẻ, nhiều lần cụ Nel ghi trong nhật kí về việc này. Ví như ngày 23/5/79, cụ viết: “mình mơ về nhà vào ban đêm, cửa mở rộng, Zami ngủ trên một giường… Mình ôm lấy Zami và cô ấy đưa mình vào giường“.

[2] Cụ Nel tốt nghiệp đại học trong tù, lúc mới có 71 tuổi, “cổ lai hy”. Trong tù cụ mộng học đến tiến sĩ, lần đó thi mấy môn không biết, ngày 12/12/86, cụ viết “rớt cả 6 môn“. Cụ Nel này thật thà đến kinh ngạc!

Advertisements

15 thoughts on “Nelson Mandela liệt truyện (version 2)

  1. Theo tinh thần truyện này, xin gởi bác câu chuyện sau đây vừa được đăng trên yahoo, đã được chuyển qua tiếng nước nhà. Mong được thông qua:

    MẠC TIÊN SINH: Chào đồng chí Lê. Mọi việc thế nào?
    LÊ TIÊN SINH: (thở dài) Chán lắm, cụ ạ. Kể từ ngày thành phố mang tên tôi lấy lại tên thánh Phê-rô, tôi trở thành kẻ vô gia cư và phải xuôi Nam đấy.
    MẠC TIÊN SINH: Sao cụ lại chọn xuôi Nam?
    LÊ TIÊN SINH: Ấy là vì dù sao ở đấy cũng còn một công viên mang tên tôi với cả bức tượng của tôi nữa, cụ ạ. Thế còn cụ thì sao?
    MẠC TIÊN SINH: (lắc đầu ngao ngán) Cũng chẳng khá hơn cụ là mấy. Cùng hoàn cảnh như cụ, sau khi thành phố mang tên tôi lấy lại tên cũ là Kem-nít, Kem-niết gì đấy, tôi cũng phải rời bỏ quê hương, tha phương cầu thực.
    LÊ TIÊN SINH: Thế hiện giờ cụ sống ở đâu?
    MẠC TIÊN SINH: May là còn nhờ có đồng chí Tập đang hô hào khôi phục tư tưởng của tôi ở các trường đại học xứ Kinh Bắc, tôi lây lất nay khuôn viên này, mai khuôn viên nọ, cũng tạm qua ngày.
    NGUYỄN TIÊN SINH: (khúm núm) Kính chào nhị vị lão đồng chí. Hai cụ vẫn khoẻ luôn ạ?
    LÊ TIÊN SINH: (cười khẩy) Làm ma thì có chết chó đâu nữa mà lấy gì không khoẻ!
    MẠC TIÊN SINH: (trịch thượng lẫn ghen tị) Chú là còn may mắn chán! Chú hãy còn thành phố mang tên mình để dung thân mà.
    NGUYỄN TIÊN SINH: (tư lự) Nhà cháu có cảm tưởng là chẳng bao lâu nữa nó sẽ cùng chung số phận với các thành phố của hai cụ thôi.
    LÊ TIÊN SINH: Thế thì lúc ấy chú định đi về đâu?
    NGUYỄN TIÊN SINH: Cũng nhờ chính phủ hào phóng của nhà cháu lâu nay vẫn hiến tặng hiện kim khá hậu hĩ cho nhiều nước trên thế giới nên có nhiều tượng đài mang tên cháu được dựng lên ở các nước ấy. Tuy nhiên, chắc là cháu sẽ đến trú ngụ tại công viên Hoà Bình nơi có bức tượng của cháu, bên cạnh xa lộ số 26, thủ đô của vương quốc xì-gà đấy ạ
    LÊ TIÊN SINH & MẠC TIÊN SINH (hỏi dồn dập): Почему? Warum? Tại sao vậy? Khối nơi có tượng đài của chú, tại sao chú lại chọn nơi khỉ ho cò gáy đó?
    NGUYỄN TIÊN SINH: (cười đểu) Xin lỗi hai cụ, hình như hai cụ không được cập nhật hoá thường xuyên phải không ạ? Hai cụ không đọc tin nói ngài Ô-bá-mà sắp bỏ cấm vận đối với xứ mà chúng cháu ngủ thì họ thức, còn lúc họ ngủ thì chúng cháu thức để cùng nhau canh giữ hoà bình thế giới đấy sao ạ? Mai đây thì ở xứ ấy khỉ với cò sẽ rủ nhau về rừng cả, nhường chỗ cho nền văn minh trái táo của xứ cờ hoa. Nhà cháu mà qua ấy ở thì sẽ trọn vẹn đôi bề: Lập trường vô sản vẫn kiên định, mà làn gió tư bản thổi qua từ eo biển Flô-rí-đà cũng mát mặt mát mày lắm cơ, hai cụ ạ!

    • bác này đừng viết với tôi những lời to tát như vậy. mấy hôm nay tôi tò mò tìm hiểu về ông Nguyễn Bá Thanh. Lần đầu tiên nghe một bài phát biểu tuyệt vời như vậy từ một “cộng sản gộc”. Một người đứng trên vạn người, quyền nghiêng thiên hạ.
      vậy mà bây giờ (ba năm sau bài nói chuyện) tính mạng đang được tính từng ngày.
      mời nghe qua.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s