Nguyễn Quang Thạch và giấc mơ sách

11270708_10200244741036603_2451786484058334888_o1. Vị trí của Đại Cồ Việt ta ở đâu trên bản đồ thế giới? Có như lời anh ba Duẫn là “đỉnh cao trí tuệ, lương tâm thời đại”? Vóc dáng có lừng lững như lời thơ ông Lành viết dưới bóng mát của cành táo đầu Hè rung rinh quả ngọt, rằng “Ta đứng đây mắt nhìn bốn hướng/ Trông lại nghìn xưa, trông tới mai sau/ Trông Bắc trông Nam trông cả địa cầu”? Chẳng ai dám trả lời thẳng, thực chất thì đó là một kiểu tự sướng tập thể. Cái “sướng” chưa ai đo đếm được nhưng cái sự di hại thì trông thấy nhãn tiền.

Ấy là:

Giấc mơ cháy bỏng của những chàng trai Phù Đổng, là được làm (cán bộ con con) trong các doanh nghiệp nước ngoài. Hàn quốc chẳng hạn, xứ Đại Hàn man di 50 năm trước ý mà.

Trông kìa:

Viễn cảnh huy hoàng của các cô Tấm là được làm dâu xứ người, nếu không thì xin được làm ô sin, cũng hơn vạn lần cái kiếp chị Dậu xưa. Sang Đài Loan chẳng hạn, vốn là cái đảo hoang mà đám tàn quân Tưởng Giới Thạch bị chí nguyện quân Trung Quốc đánh cho tơi tả, ngoi ngóp, trôi dạt đến.

Vậy nên:

Cái sự nhược tiểu theo đuổi đất này như một định mệnh, chỉ có thể gỡ ra trước tiên bằng con đường “dân trí” mà cụ Tây Hồ Phan Chu Trinh khởi xướng hơn 100 năm trước.

2. Hãy nói thật cho vuông. Trước khi cụ Nguyễn Sinh Côông làm phụ bếp trên tàu Đô đốc Latouch-Treville, cái thực trạng trí thức của An Nam xứ nhợt nhạt một cách nên thơ như lời của thi nhân họ Chế: “Lũ chúng ta ngủ trong giường chiếu hẹp/ Giấc mơ con đè nát cuộc đời con/ Hạnh phúc đựng trong một tà áo đẹp/ Một mái nhà yên rủ bóng xuống tâm hồn”. Hãy nói thật cho lành.

Thời đại Hồ Chí Minh, lý tưởng của trí thức Đại Việt được đếm trên đầu ngón tay như trẻ học nói “một, hai, ba, bốn, năm”. Một vợ, hai con, (nhà) ba tầng, xe bốn bánh, và đi du lịch/ ăn chơi khắp năm châu.

Các khái niệm “cống hiến, nhân văn, sáng tạo” xa lạ đến mức quái gỡ. Trí thức Việt đã không được nuôi dưỡng bằng những cuốn sách giúp nâng cao khát vọng vì dân tộc, cộng đồng, vì tình thương, sự hy sinh.

3. Cuộc đi bộ xuyên Việt của Nguyễn Quang Thạch để gây dựng chương trình sách hóa nông thôn thực sự là một hành động quả cảm. Xuất phát từ Hà Nội vào mồng Một Tết, mỗi ngày anh đi bộ khoảng 20 cây số, gặp gỡ, giao lưu, quảng bá cho chương trình mà mình theo đuổi nhiều năm nay. Một cuốn sách tốt có thể làm thay đổi một cuộc đời, Nguyễn Quang Thạch có thể làm thay đổi hàng chục vạn con người.

Vào Hè, trời nóng khủng khiếp. Buổi trưa, nằm trong nhà hầm hập như trong lò bánh mì, tôi mơ màng ước được làm kẻ xúc tuyết ở Paris như anh Ba năm nào. Dọc đường quốc lộ mịt mù bụi, vì sửa đường, vì xe cộ, có một chàng trai đang lầm lũi bước. Nguyễn Quang Thạch phải buộc một cái khăn quanh trán để mồ hôi khỏi chảy thẳng xuống đôi mắt cay xè và đau nhức. Anh bị đau cột sống và bác sĩ không hài lòng về cuộc dấn thân dài ngày của người bệnh nhân bướng bỉnh kì dị này.

Mới 9 giờ sáng, ngoài trời nắng như muốn đổ lửa. Cũng giờ này, ngày thứ 89, Nguyễn Quang Thạch đang bền bỉ bước trên đường dài mịt mù khói bụi. Con người mong manh ấy đang dấn thân với giấc mơ sách cho người Việt.

4. Vài hình ảnh ở trường CĐSP Nha Trang

Có vài ấn tượng khó quên với Nguyễn Quang Thạch và người bạn đồng hành Nguyễn Bình Minh trong ba ngày ở Nha Trang. Chưa thể viết vô đây được.

Một Fan hâm mộ gửi đến một xê ri hình, chọn ra vài tấm làm kỉ niệm.

10922723_10200273364912182_3040343141200802036_n

(400 quyển sách tặng cho thầy trò trong buổi giao lưu. Lửa nhiệt huyết của Nguyễn Quang Thạch được lan tỏa đến tương lai)

20150523_095138_006_resized_1 (1)

hinh5

hình 1

(Lớp Toán 1, với NGuyễn Quang Thạch. Có một nhạc trưởng không lộ mặt, bắt nhịp bài hát “bia” mà ông bạn Tạ Quang Sơn từng dạy).

Advertisements

5 thoughts on “Nguyễn Quang Thạch và giấc mơ sách

  1. làm fan cũng được mà. con người Thạch đúng là có chút kì dị đáng để suy ngẫm. sẽ còn để lại nhiều thứ cho đời sau !!

    • NQT là con nhà nòi. Hai anh em ông nội Thạch là địa chủ, xây trường học, mời thầy về dạy cho con em trong vùng. trong CCRD đều là nạn nhân.
      Cha Thạch, 20 năm dạy toán miễn phí cho trẻ con nhà nghèo.
      Thạch, 6 tuổi đã biết nấu cơm cho mấy người ăn mày qua đường.17 tuổi, đi giang hồ, lấy “tư liệu sống”, mộng làm nhà văn. Hai năm sau vô đại học. 21 tuổi mơ làm thủ tướng…
      He is real crazy!

  2. Nhìn thấy Bạn trong hình, tôi cảm động lắm. Bạn tôi trông mạnh khoẻ, rắn chắc, đầy nghị lực. Tôi rất vui. Xem hình, vì méo mó nghề nghiệp ngôn ngữ, tôi thấy hãi về một chi tiết: Đó là động từ “sách hoá”. Theo luật cấu tạo từ ngữ, tiến trình này là DANH TỪ + HẬU TỐ “hoá” = biến cái gì đó thành (danh từ). Như vậy, “sách hoá nông thôn” có nghĩa là “biến nông thôn thành sách”, chứ không phải như tâm nguyện của NQT là “mang sách đến với nông thôn”. Đại cuộc chưa biết có thành không mà đã thấy đại ngôn, mà thật ra là loạn ngôn rồi. :=(

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s