Kinh Địa Tạng bà Mẹ của mặt đất điêu linh

Thích Phước An

dia-Tang-BT-3-Copy“… mỗi khi có dịp đạp xe ra khỏi thành phố dọc theo những con đường quê bất chợt nhìn thấy dây mướp hay dây bầu trổ bông vàng bên cạnh những đọt non mơn mởn thì lập tức tâm hồn tôi lại quay về những ngày thơ ấu của tôi. Ở đó, có đồng lúa chín vàng đang nằm phơi dưới ánh nắng gay gắt của những ngày cuối hạ, có con sông chạy ngang qua trước làng đầy nước sau những tháng hè khô cạn, có từng đàn két kêu la inh ỏi cứ buổi sáng bay vào núi để ăn trái sim, rồi buổi chiều lại bay về trong bầu trời đầy mây trắng khơi vơi, và quan trọng hơn nữa là có hình bóng của mẹ tôi đi chợ về đội trên đầu cái rổ có mấy trái bầu, trái mướp hay những bó cải tươi nước còn dính nơi đầu ngọn.” Thích Phước An

Lúc nào có dịp đọc lại mấy câu ca dao này:

Lạy trời mưa xuống
Lấy nước tôi uống
Lấy ruộng tôi cày
Lấy đầy bát cơm
Lấy rơm đun bếp Tiếp tục đọc

Chuyện chỉ có ở xứ Ruồi

13041132_1603188389997064_2385756357022412243_o1. Nàng Ruồi quyết định quyên sinh. Đang tuổi trăng tròn, nàng Ruồi tuy chưa một lần được vinh danh trong các cuộc thi hoa hậu nhưng không ai dám phủ nhận “vẻ đẹp tiềm ẩn” của nàng. Đôi mắt to đen mơ màng, cặp cánh mỏng thướt tha, những bước chân nhún nhảy quyến rũ, mê hồn.

Lý do đích thực khiến nàng Ruồi muốn từ giã cõi đời mãi mãi là một bí ẩn. Trong “thời đại a còng”, có quá nhiều lí do khiến một mỹ nhân như nàng Ruồi chán sống.

Nàng thất tình chăng? Bạn trai nàng là một gã trăng hoa?

Hay người tình nàng, một đại gia bất động sản hóa ra chỉ là một kẻ đào mỏ? Tiếp tục đọc

Định lý cuối cùng của Fermat và những điều kỳ diệu

f7b110817kplogogoogle10NHL: Cuối năm 2014 bài này được đăng lên blog, nhiều người đọc và khen nhưng giờ ngồi đọc lại thấy vài chỗ còn lủng củng. Nhân sự kiện giáo sư Wiles sắp sang Na Uy nhận giải Abel, lại gặp dịp ở nhà ăn giỗ Quốc Tổ, tôi bổ túc, sửa chữa, là bản này đây. 

1. Mở đầu

Có một định lý đã thách đố những trí tuệ vĩ đại nhất của loài người trong 350 năm- định lý cuối cùng của Fermat (Fermat’s last theorem) – đã được giáo sư Andrew Wiles chứng minh xong vào năm 1994. Tháng 5 tới, ông sẽ đến Na Uy nhận giải thưởng giải Abel với số tiền thưởng 700.000 USD[1]. Tiếp tục đọc

Thư ngỏ gửi bà Lý Vĩ Linh con gái cụ Lý Quang Diệu

ly-quang-dieu-2Ngày giỗ đầu của cha mình, nhà lập quốc, công dân số một của đảo quốc Sư Tử mà bà định làm qua loa, vì sợ lãng phí tiền bạc của nhân dân. Bà quả là mới biết một mà không biết mười.

Sao bà không sang Việt Nam, để được một lần mục sở thị, biết đâu bà sẽ vội vã quay về nhà, cúi đầu trước vong linh cha mình mà sám hổi.

Bà hãy nghĩ về cụ Lý và cụ Hồ. Cũng là những nhà lập quốc, cũng cha già dân tộc, cũng suốt đời vì nước. Cụ Lý sau khi chết được hỏa táng, cụ Hồ chúng tôi khi chết cũng không muốn làm phiền dân chúng, mong được hỏa táng, tro chia làm ba hũ, chôn trên đồi cao vừa mát Tiếp tục đọc

Những chuyện nhặt được từ xứ sở của bù nhìn rơm

20130412110545bu-nhinI. TRUYỆN NGẮN XUẤT SẮC NHẤT MỌI THỜI ĐẠI

Đại hội đại biểu Bù Nhìn Rơm toàn thế giới được tổ chức ở cánh đồng làng Hạ. Nhiều hoạt động phong phú đã diễn ra nhưng tiết mục trao giải thưởng truyện ngắn luôn thu hút sự quan tâm của báo giới. Hàng ngàn tác giả khắp năm châu gửi tác phẩm về tham dự giải. Năm nay, giải đặc biệt “Truyện ngắn hay nhất mọi thời đại” nhận được sự đồng thuận của mọi thành viên ban giám khảo. Đó là một truyện cực ngắn, nguyên văn như sau.

“Trong không khí dân chủ đến thế là cùng, hoàng gia vừa tổ chức bỏ phiếu chọn tể tướng.

Ồ… thật ngạc nhiên!

Anh F^ck trúng cử với tỷ lệ áp đảo.” Tiếp tục đọc

Hai chuyện ngắn ngủn

nha-go3I. HÀNG XÓM MỚI

Xứ Bình Tân phủ Khánh Hòa có lão phu tính tình gàn dở, nóng nảy, hàng ngày chỉ đọc sách, ngắm hoa và xem sao trời. Bữa nọ đang uống rượu với thiếp yêu ở ngoài vườn, chợt thấy một vì sao to như cái đấu, xẹt ngang trời, rơi xuống phía Tây vườn. Lão thủng thẳng:

“Sắp có đại quan hồi hưu về làm hàng xóm lân bang rồi đây.” Tiếp tục đọc

Đinh La Thăng và “khát vọng số một”

Bí th° Thành U÷ TP.HCM inh La Thng ¢nh: Thu­n Th¯ng

1. Đinh La Thăng thuộc một thế hệ lãnh đạo mới. Ngày xưa, khi chủ tịch Hồ Chí Minh 55 tuổi, đọc tuyên ngôn độc lập, từ các bô lão đến các cháu nhi đồng đều thành kính gọi là cụ, cụ Hồ, già Hồ, là cha già dân tộc. Bảy mươi năm sau, Đinh La Thăng 55 tuổi, hành phương Nam, nhậm chức vụ quan trọng nhất của thành phố hơn tám triệu dân, trên phây, các người đẹp đồng thanh gọi “anh Thăng”, vài em tránh tên húy, viết anh #. Tiếp tục đọc

Những thông điệp u hoài

pho_xam_xanh-dinh_cuongCuối tuần, tôi tự thưởng cho mình những giờ phút cô tịch, nhàn tản, ngồi nhà đọc một tập thơ mỏng, những “khúc trần tình” của một cây viết tự nhận rằng mình “có tấm lòng u ẩn.

Hai mươi năm quen với NP Phan, tôi không hề biết rằng anh mê thơ, hơn nữa còn đều đặn làm thơ. Quen nhưng không thân, gặp nhau chào vài câu, thỉnh thoảng bắt tay. Rồi đi. Cái bắt tay đủ ấm, nụ cười đủ chân thành nhưng không níu kéo. Tôi quý mến Phan, nghĩ, đây là một người chất phác, nhưng đơn giản, ít chuyện. Cuộc sống quá nhiều níu kéo va đập và cái cung cách mẫu mực của một viên chức trong Phan không hấp dẫn tôi. Nếu cần nói bằng vài chữ về Phan thì tôi không ngần ngại rằng: nhạt nhòa. Tiếp tục đọc

Từ lời người ra đi đến sự to gan của báo chí

Untitled1. Lời người ra đi

Các nhà tu hành đắc đạo- những vị Phật sống- vẫn thường nói về cái ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, giữa sự vinh quang và thấp hèn, giữa chân lý và ngụy lý… mình nghe cứ như nước đổ đầu vịt. Tự than rằng kiếp trước vụng tu nên sự vô minh che mờ con mắt, không hiểu được những ý tứ cao siêu của các bậc đại giác.

Vậy mà vừa rồi mình đốn ngộ. Chuyện là thế này.

Thuở vắt mũi chưa sạch, mình vớ được một câu chuyện ba xu, vậy mà đọc nghiến ngấu. Có gã kia làm nghề thiến heo trong làng quê. Nhờ nhanh nhảu, gã được một đại ca trong giới giang hồ nhận làm đệ tử, thành chân lăng xăng chạy việc. Qua thời loạn, gã nhanh chóng đạt đến đỉnh cao quyền lực, dưới một người mà trên vạn người. Bổng lộc, tiền bạc nhiều không đếm xuể. Gã (thiến heo) còn nỗi tiếng bởi sự gian hùng, bao phen hiểm nguy, ngàn Tiếp tục đọc

Quanh hàng bia không ai bàn chuyện biển Đông

title_151688851. Những lời cáo buộc oan ức

Sáng nay, cầm tờ Tuổi Trẻ Chủ Nhật, thấy choán gần hết cả trang nhất là lời phán quyết dõng dạc: “Rượu bia, thuốc lá kéo lùi (cái gì vậy ta?) của thanh niên Việt Nam”[1]. Tôi bỏ tờ báo, lục túi, rút ra điếu thuốc, đốt, rít một hơi dài phả khói lên trời cao mà rằng, than ôi tư duy báo chí kiểu “bao giờ cho đến tháng Ba, ếch cắn cổ rắn tha ra ngoài đồng”. Thực sự thì phải nghiêm trang mà đặt câu hỏi ngược lại: Tuổi trẻ An Nam đã kéo lùi (danh dự của) rượu bia và thuốc lá như thế nào? Tiếp tục đọc